Hửi địt, k có chân mày
Địt thúi, hôi dầu
| Thứ 2 | Thứ 3 | Thứ 4 | Thứ 5 | Thứ 6 | Thứ 7 | CN |
|---|---|---|---|---|---|---|
| 1 | 2 | |||||
| 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 |
| 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 |
| 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 |
| 24 |
25
|
26 | 27 | 28 | 29 | 30 |
| 31 | ||||||
Được ai đó yêu sâu sắc sẽ mang lại cho bạn sức mạnh, trong khi yêu ai đó sâu sắc sẽ cho bạn dũng khí.






Tình yêu không chỉ là một danh từ - nó là một động từ; nó còn hơn cả một cảm giác - đó là sự quan tâm, chia sẻ, giúp đỡ, hy sinh.
Mùa đông năm ấy, Đà Lạt dịu dàng như một bức tranh màu nước. Sương mỏng phủ trên những đồi thông, hoa dã quỳ vàng rực hai bên đường, và không khí se lạnh khiến người ta muốn tìm một chỗ ấm áp để ngồi lại. Ngọc – chàng trai Hà Nội trầm tính, thích chụp ảnh – đang đi một mình. Trúc – cô gái Sài Gòn năng động, hay cười – cũng vậy. Cả hai vô tình ngồi cạnh nhau trên chuyến xe jeep tour quanh thành phố. Khi xe dừng lại ở Hồ Xuân Hương, Trúc vô tình làm rơi chiếc khăn len xuống đất. Ngọc cúi nhặt, đưa lại và nói khẽ: “Em giữ kỹ nhé, Đà Lạt lạnh lắm.” Trúc nhìn anh, mỉm cười cảm ơn. Chỉ vậy thôi. Nhưng từ cái nhìn ấy, cả hai bắt đầu nói chuyện. Họ cùng nhau đi bộ quanh hồ, uống cà phê sáng ở một quán nhỏ ven đường, rồi đứng dưới tán thông nghe gió thổi. Buổi chiều, họ lên đồi chè Cầu Đất ngắm mây. Khi mặt trời lặn, Trúc nói: “Anh biết không, mình cứ tưởng đi Đà Lạt một mình sẽ buồn, hóa ra lại gặp được người dễ nói chuyện thế này.” Ngọc không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn cô, rồi đưa chiếc máy ảnh lên chụp một bức ảnh Trúc đang cười trong ánh chiều tà. Bức ảnh ấy sau này trở thành thứ anh giữ mãi. Họ chia tay nhau ở ga Đà Lạt. Ngọc về Hà Nội, Trúc về Sài Gòn. Ban đầu chỉ là những tin nhắn hỏi thăm. Rồi thành cuộc gọi dài. Rồi thành những chuyến bay cuối tuần. Một năm trôi qua, hai năm trôi qua… Họ học cách yêu nhau trong khoảng cách. Có những lúc giận dỗi vì hiểu lầm, có những đêm ngồi im lặng vì mệt mỏi, nhưng cả hai đều không buông tay. Năm thứ ba, Ngọc chuyển vào Sài Gòn làm việc. Họ bắt đầu sống gần nhau hơn, học cách chia sẻ những điều nhỏ nhất: buổi sáng nấu cà phê, tối về cùng nấu ăn, cuối tuần đi đâu đó chỉ để ngồi cạnh nhau. Năm thứ tư, Trúc bắt đầu nghĩ đến việc “mãi mãi”. Năm thứ năm, vào một buổi chiều cuối năm, Ngọc dẫn Trúc trở lại Đà Lạt – đúng chỗ họ từng gặp nhau. Dưới tán thông cũ bên Hồ Xuân Hương, Ngọc đưa ra chiếc nhẫn nhỏ và nói: “Năm năm trước, anh nhặt khăn cho em. Bây giờ anh muốn nhặt cả cuộc đời em luôn được không?” Trúc khóc, rồi cười, rồi gật đầu rất mạnh. Họ cưới nhau vào mùa xuân năm sau, cũng tại Đà Lạt. Không gian tiệc cưới giản dị giữa những hàng thông và hoa dã quỳ. Khi mọi người nâng ly chúc mừng, Ngọc nhìn Trúc và thì thầm:“Cảm ơn em đã biến một chuyến đi một mình thành cả đời bên nhau.” Trúc nắm tay anh, đáp lại bằng nụ cười quen thuộc từ ngày đầu tiên: “Cảm ơn anh đã không để em đi Đà Lạt một mình lần nữa.” Và từ đó, mỗi khi ai hỏi họ quen nhau thế nào, cả hai chỉ cười và nói: “Chúng tôi gặp nhau vì Đà Lạt quá đẹp… rồi ở lại với nhau vì tình yêu còn đẹp hơn.”
Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã gửi những lời chúc mừng tốt đẹp nhất đến đám cưới của chúng tôi!
Chúc mừng ngày trọng đại của hai bạn! Mong rằng tình yêu này sẽ mãi bền vững theo thời gian, vượt qua mọi khó khăn và thử thách.