Chuyện tình yêu
Lần đầu gặp gỡ
30.09.2016
Ngày 30/9/2016, lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Ấn tượng ban đầu chẳng hề đẹp như những bộ phim tình cảm. Chúng tôi… không ưa nhau, thậm chí còn thấy đối phương “chướng mắt”. Tôi nghĩ anh lạnh lùng, khó gần, còn anh thì cho rằng tôi bướng bỉnh và khó chịu. Thế nhưng, số phận lại trêu ngươi: càng tránh thì càng va vào nhau, càng cãi vã thì lại càng để ý nhiều hơn. Dần dần, những cuộc trò chuyện, những lần vô tình quan tâm nhỏ bé khiến chúng tôi nhìn nhau khác đi. Từ chỗ không ưa, rồi lại nhớ nhung, và cuối cùng chúng tôi yêu nhau lúc nào chẳng hay. Tình yêu suốt hơn 2 năm ấy không hề màu hồng. Có những ngày giận hờn vô cớ, có những lần ghen tuông đến mức cãi nhau cả tuần không nói chuyện. Tôi ghen khi thấy anh quan tâm bạn khác giới, anh giận khi tôi mải mê với những người bạn mới. Thế nhưng sau tất cả, mỗi lần xa nhau một chút, lại càng thấy cần nhau nhiều hơn. Chúng tôi cứ vậy mà gắn bó, vừa yêu, vừa học cách nhường nhịn, tha thứ. Nhưng rồi, khoảng cách địa lý đã thử thách tình yêu ấy. Anh sang Hàn Quốc du học, sống cùng bố mẹ, còn tôi ở lại quê nhà. Thời gian và không gian dần kéo chúng tôi xa nhau. Những cuộc gọi thưa dần, tin nhắn ít đi, và những lần giận dỗi không còn được xoa dịu như trước. Sau cùng, cả hai đành buông tay, để tình yêu khép lại trong tiếc nuối. Sau chia tay, mỗi người đều tìm cho mình một mối tình mới, mong rằng có thể quên đi. Nhưng trớ trêu thay, cả hai đều không may mắn – đều bị phản bội. Nỗi đau ấy giống nhau đến lạ, như một vòng tròn mà số phận đã vẽ ra cho cả hai. Rồi một ngày, chẳng hiểu sao, một sợi dây vô hình nào đó lại kéo chúng tôi về bên nhau. Ban đầu chỉ là những tin nhắn hỏi thăm, những lời chúc vu vơ. Nhưng càng trò chuyện, lại càng nhận ra: trong lòng, hình bóng của nhau chưa bao giờ mất đi. Và rồi, chúng tôi yêu lại – không còn sự bồng bột tuổi trẻ, mà là một tình yêu chín chắn, trầm lắng, biết trân trọng từng khoảnh khắc. Chúng tôi vẫn có những lần giận dỗi, nhưng thay vì im lặng hay bỏ đi, cả hai biết ngồi lại để nói chuyện. Chúng tôi vẫn có những cơn ghen, nhưng là để hiểu rằng đối phương quan trọng đến nhường nào. Chúng tôi học cách bao dung, kiên nhẫn, và cùng nhau vượt qua những vết thương cũ. Để rồi hôm nay, sau gần 10 năm kể từ lần đầu gặp gỡ, sau tất cả những cãi vã, xa cách, chia tay và tái hợp, chúng tôi lại nắm tay nhau. Lần này không chỉ là yêu, mà là cùng nhau đi đến đính hôn, để viết tiếp một hành trình mới – hành trình của sự gắn bó, của hạnh phúc và của một tình yêu đã được thử thách qua thời gian. Bởi cuối cùng, chúng tôi hiểu rằng: “Người dành cho mình, dù đi lạc đến đâu, rồi cũng sẽ quay về.”
Ấn tượng về bạn trai lần đầu
30.09.2016
Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh thật sự… chẳng tốt đẹp gì. Ngày đầu gặp, tôi thấy anh lạnh lùng, khó gần, thậm chí có chút kiêu ngạo. Ánh mắt anh nhìn tôi khi ấy khiến tôi nghĩ: “Người gì mà khó ưa thế, chẳng hợp nổi đâu.” Anh ít nói, cứ giữ khoảng cách, còn tôi thì vốn thẳng tính, chẳng thích kiểu người “khó chịu” như thế. Nhiều lúc, tôi còn tự nhủ chắc chắn sẽ chẳng bao giờ có chuyện tôi thích anh. Ấy vậy mà thời gian lại khiến mọi thứ thay đổi. Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy, tôi dần nhận ra anh thật ra ấm áp, biết quan tâm, và có một sự kiên nhẫn rất lạ. Những hành động nhỏ bé – một câu hỏi han, một cái nhìn để ý – đã khiến tôi từ ghét bỏ lại thành tò mò, rồi thương anh từ lúc nào không hay. Hóa ra, ấn tượng ban đầu không phải lúc nào cũng đúng. Người mà tôi từng nghĩ “không ưa nổi”, lại chính là người mà sau này tôi muốn đi cùng cả chặng đường dài.
Ấn tượng về bạn gái lần đầu
30.09.2016
Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô ấy là… đáng yêu nhưng cực kỳ bướng bỉnh. Cô ấy nhỏ nhắn, có nụ cười tươi, nhưng tính cách thì không hề “dễ chiều” chút nào. Đôi khi nóng tính, dễ cáu gắt, sẵn sàng tranh luận tới cùng chỉ để bảo vệ quan điểm của mình. Ban đầu, tôi thấy thật phiền – thậm chí còn nghĩ: “Cô gái này đúng là rắc rối.” Nhưng rồi, càng tiếp xúc, tôi lại nhận ra sau vẻ nóng nảy ấy là một trái tim rất tốt bụng, chân thành và biết quan tâm đến người khác. Cô ấy hay lo lắng cho mọi người, hay giận dỗi vu vơ, nhưng cũng là người sẵn sàng làm đủ mọi thứ để mang lại niềm vui cho những người mình thương yêu. Và thế là, từ chỗ khó chịu, tôi lại thấy cô ấy… đáng yêu một cách lạ thường. Chính cái tính cách vừa trẻ con, vừa ấm áp ấy đã khiến tôi chẳng thể rời xa.
Gửi lời chúc
Xác nhận tham dự





